chuyên đề

Chúng ta đã cố gắng hết sức, sao phải cúi đầu?

28/01/2018    hoangthuphuong   Giá trị sống

Lần thắng gần đây nhất của U23 Việt Nam trước Quatar mới thực sự khiến mình để tâm đến bóng đá… Thấy người người, nhà nhà vui, thì mình cũng vui lây… Nhưng đó chỉ là chút cảm giác vui vẻ, một cách nhạt nhẽo, hời hợt… Mình không thấy, hoặc ít thất sự liên hệ giữa bóng đá và tình yêu nước… Hoặc là vì mình không phải fan của bóng đá, hoặc là mình lúc nào cũng yêu nước… Nên dù thế nào đó vẫn chỉ là niềm vui đến từ một sự kiện mang tính giải trí…. Đến ồn ào rồi cũng sẽ mau qua thôi…. trai tài – gái sắc, thưởng tiền, thưởng xe, thưởng nhà, vô địch, yêu nước….Ồn ào đến mức mệt mỏi... Và rồi thì “Cuộc vui nào rồi cũng sẽ tàn thôi”… mình thầm trộm nghĩ…. Và từ bấy, mình chẳng mấy bận tâm cũng như bận lòng.

Hôm nay, như bao nhiêu người Việt Nam khác, mình theo dõi trận chung kết AFC ….Không phải vì yêu thích yêu bóng đá, không phải vì yêu nước, không phải vì a dua theo mọi người… Mà vì mình chưa bao giờ thấy một trận bóng đá nào diễn ra trong khung cảnh trắng xóa và ngập ngụa trong tuyết như vậy… Từ ngạc nhiên đến tò mò, rồi kinh hãi… Tôi vừa xem, vừa mong cho trân đấu sớm kết thúc … Thắng hay thua thì cũng chẳng sao, vì mình thấy bóng đá trên cái sân tuyết trắng ngập mắt cá chân thế kia thì làm sao phô diễn được kỹ chiến thuật cũng như tài năng của các cầu thủ, và sự thú vị của môn thể thao đâu còn nữa…. Tiếp tục nữa để hành hạ thể xác con người phỏng có ích chi. 


Ờ rồi nó cũng kết thúc… Thế thôi là cũng xong!!!
Mình chẳng màng lắm đến chuyện thắng thua… Dù sao, cầu thủ cả 2 đội đều đã nỗi lực hết sức để bền bỉ, thi đấu…Đội nào giỏi hơn thì chiến thắng... đấy cũng là kết thúc hợp lý.
Với các cầu thủ Việt Nam, chơi đẹp và quả cảm là 2 điều khiến mình cảm thấy hài lòng yêu quý các bạn ấy lắm, cảm thấy thật xứng đáng với thời gian 2 tiếng đồng hồ để theo dõi từng giây phút của trận đấu, trước khi ngắt internet để tiếp tục vật vã với bài vở.  

Thế là một Happy Ending! Dù có sao đi nữa...

Giờ nghỉ chiều, ngồi ăn cơm, tranh thủ mở báo ra đọc… theo dõi tin trên FB…
Bỗng nhiên nước mắt cứ rơi lã chã, rồi ròng ròng, rồi nức nở…

Chắc chắn không phải buồn vì thua bóng

Cũng không phải nhân danh lòng yêu nước, sự tự hào, hay điều gì đó viễn vông tương tự

… Chỉ là xúc động thôi, nhưng …Vì sao ?

Trận khổ chiến dưới mưa tuyết của U23 Việt Nam - ảnh thể thao


  • * Sự bền bỉ, quả cảm, kiên trì của những người trẻ tuổi… khiến mình xúc động. Các cầu thủ trẻ đã xả thân và sát cánh bên nhau như “Những chú lính chì dũng cảm”, cùng nỗ vượt qua những thử thách và áp lực khắc nghiệt đến kinh hoàng để trụ vững và tỏa sáng.
  • *“Chúng ta đã cố gắng hết sức thì sao phải cúi đầu” – Mình xúc động bởi cái cách mà thầy – trò, và đồng đội người ta sát cánh bên nhau để vượt qua sự tiếc nuối và buồn thương (nếu có), không oán giận, không đổ lỗi, không áp lực tâm lý cho ai.
  • *Cả dân tộc Việt Nam vẫn nhuộm đỏ màu cờ để chào đón các cầu thủ trở về với rất nhiều tự hào, thân thương, trìu mến và hy vọng… không một lời than thở, trách móc hay phiền muộn – Mình xúc động bởi sự đồng lòng nhất trí của hàng triệu trái tim trước một điều đơn giản, vốn lại vô cùng có ý nghĩa trong cuộc sống này “Được cái gì, thì không quan trọng bằng cảm thấy thế nào”… Trận này thua, nhưng chúng ta được nhiều hơn cả khi chúng ta thắng.
  • *Rất hiếm khi, mà có khi là chưa bao giờ, mình thấy hết thẩy toàn dân Việt Nam, từ già trẻ, lớn bé, trai gái, giàu nghèo, các tầng lớp…. cùng hô vang khẩu hiệu “Tôi yêu Việt Nam” … điều mà từ khi có mặt trên đời, mình chưa từng thấy và cảm nhận được một cách chân thật đến vậy… “Việt Nam” ở đây là một thứ gì đó hoàn toàn vô hình… không phải đất nước hay vùng lãnh thổ, không phải đảng hay chính phủ, không phải nhân dân, không phải tư tưởng, tôn giáo, thế hệ, quan điểm… không là gì hết…. Chỉ là một sợ dây cảm xúc được kết nối chặt chẽ bởi những giá trị rất con người, rất nhân văn, rất tốt đẹp… vượt qua mọi rào cản về tâm lý, văn hóa , xã hội…  Đó là “TRONG SÁNG, BỀN BỈ, QUẢ CẢM, NỖ LỰC HẾT MÌNH, DÁM ĐỐI DIỆN, CHẤP NHẬN, THẤU HIỂU, ĐỒNG CẢM, CHIA SẺ, HY VỌNG, TÍCH CỰC…”
  • Chúng ta nhận được quá nhiều từ một trận bóng, mà nếu kết quả có khác đi … chưa chắc chúng ta nhận được nhiều đến thế!
  • Và mình từ một đứa thờ ơ, trở thành một kẻ lắm điều! 😊

CÁC BÀI VIẾT KHÁC CÙNG CHUYÊN ĐỀ